| Loại vũ khí | Đại Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
"Một người lính yêu thích việc rèn vũ khí được xem là một người yêu nghề theo cách tinh tế. Ép một thợ rèn, người vốn chẳng mảy may đến xung đột, phải vung kiếm là một sai lầm. Sai lầm của thời đại, hoặc định mệnh."
Mỗi khi người cố vấn cũ nói những lời này, ông sẽ nhìn vào bản vẽ thiết kế dở dang về thanh đại kiếm. Tôi biết ông lại nhớ về người anh tiền bối.
Người cố vấn và tiền bối của tôi đã dành bảy năm trời cho bản vẽ. Trong suốt bảy năm, những vệt sương giá lấm tấm dày đặc trên tóc mai của ông, cho đến khi chuyển sang màu xám. Người anh tiền bối, một thời từng kiêu hãnh và đầy tham vọng, dần trở nên ít nói. Chỉ có người chị tiền bối luôn nở nụ cười ấm áp như gió xuân. Kế hoạch ban đầu chỉ cần có người anh tiền bối thiết kế thanh chắn tay và chúng tôi có thể nộp bản vẽ nguyên mẫu để đánh giá. Chúng tôi đã nhủ rằng nó sẽ trở thành một hình mẫu.
Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra. Ngay cả sau khi tên của bọn họ bị gỡ khỏi danh sách của Cục Kiếm Sĩ Hongshan.
Đó là mùa thu. Những người anh chị tiền bối được điều ra tiền tuyến trong vai trò kỹ thuật viên giám sát vận chuyển kho vũ khí và thiết bị được cất giấu. Một con đường nguy hiểm mà người anh tiền bối không bao giờ muốn đi qua. Niềm đam mê thực thụ của anh thuộc về xưởng rèn, rèn và gia công cơ khí, khung cảnh về những thỏi kim loại đỏ lửa, tiếng búa đập và tiếng chói tai của máy tiện quay. Anh ấy chẳng có khiếu vung một thanh kiếm hoàn chỉnh về phía địch. Quả thực, chưa một ai thấy anh cầm một thứ vũ khí thực thụ.
Nhưng từ khi người chị tiền bối đồng ý, anh gác lại bản vẽ dở dang và cùng đi về phương bắc với chị. Một hành trình dài. Người anh tiền bối chỉ trở về một mình, khi tuyết rơi ở Hongshan. Người chị tiền bối... người ta đặt chị yên nghỉ tại hẻm núi sâu của Aggeloi.
Từ lúc trở về, tiền bối không ngừng nói về giấc mơ dai dẳng. Anh bị mắc kẹt trên con đường mòn hẹp ở núi, gió lạnh thấu xương, một con Aggeloi đâm chiếc sừng xuyên qua lồng ngực của chị tiền bối. Những thanh kiếm nằm rải rác xung quanh anh ấy, mà chẳng thể nhặt nổi một chiếc để bảo vệ người đồng hành.
Anh ấy chưa bao giờ hoàn thiện bản thiết kế nguyên mẫu. Chỉ trong vài tháng, anh rời Cục Kiếm Sĩ Hongshan mà chẳng nói một lời.
Chúng tôi đã tìm anh khắp nơi, đặc biệt là người cố vấn của tôi. Ông ấy lần theo những lời đồn đoán nhưng tất thảy đều sai sự thật. Để rồi bệnh tật ập đến, ông chẳng thể đi nữa. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, đôi bàn tay yếu ớt nắm chặt chiếc bản vẽ chứa đựng hình và mô tả của ba thợ rèn kiếm. Phần thanh chắn ngang để trống.
Sau khi người cố vấn của tôi qua đời, chúng tôi tiếp tục nhận được lời báo về người anh tiền bối. Có người khẳng định là đã thấy một nhân viên pha chế giống hệt anh ở La Fantoma, say xỉn khi trời khuya, bị đuổi khỏi mọi quán bar trong thành phố. Người khác lại mô tả về một võ sĩ kém cỏi ở Bùng Binh Asphalt bị một đối thủ thiếu kiên nhẫn đuổi khỏi võ đài. Còn có người nói về một người đàn ông vô gia cư, râu ria rậm rạp, nằm trên đường ray ở Triglava với móng tay đen kịt. Nhóm người lao động Durin cố gắng kéo anh ta ra khỏi đó và nhìn thấy một nút thắt đỏ kiểu Viêm trên áo...
May mắn thay, chẳng có ai là anh ấy.
Người anh tiền bối đã trở về trong một buổi chiều, khi lá phong rụng đỏ con đường.
Chúng tôi nhận ra anh với bộ quần áo sờn rách, vóc dáng gầy gò khủng khiếp, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đờ đẫn cho đến khi anh tập trung, ánh mắt trở nên sắc bén như lưỡi đục. Anh trở về từ mặt trận phương bắc, chiến đấu hàng năm trời nhưng chẳng thể trở thành chiến binh mạnh mẽ như mong muốn. Thay vào đó, anh chỉ là lính thường bị mấy cơn đau mãn tính hành hạ. Sau khi trở về Cục, anh hỏi về xưởng và bản vẽ năm xưa. Chúng tôi tìm thấy nó, dày lớp bụi bặm, đưa nó cho anh.
Những nét vẽ đầu tiên thật vụng về đến đau lòng. Các vết thương cũ chưa lành suốt ngần ấy năm đã khiến đôi tay anh run lẩy bẩy. Tôi phải giữ chặt lấy cùi chỏ và cẳng tay để anh có thể viết và vẽ như bình thường trở lại, dù việc này thật mệt mỏi và anh ướt đẫm mồ hôi. Tuy nhiên, tiền bối tiếp tục làm việc như thể hôm nay là ngày cuối cùng. Vẽ rồi lại viết xuyên đêm, không ngừng nghỉ.
Mười ngày trôi qua và cuối cùng cũng hoàn thành được phần trống của bản vẽ. Một năm sau, thanh đại kiếm được đưa vào sản xuất hàng loạt. Một thứ vũ khí dài khoảng 155 cm, phần ngang dài khoảng hơn 20 cm và nặng 40 kg, đủ mạnh để tiễn bất cứ con Aggeloi nào xuống mồ. Nó được ca ngợi như một sản phẩm thành công nhất mà Cục Kiếm Sĩ Hongshan cho ra đời trong 10 năm trở lại đây.
Người anh tiền bối không nhận bất cứ lời tán dương nào, anh trở về phương bắc ngay sau đó và không bao giờ quay về. Chúng tôi cuối cùng cũng nhận một đơn đặt hàng từ Hội Lời Thề Thép với nét chữ quen thuộc của người anh tiền bối, đơn hàng cho chính thanh đại kiếm mà anh đã hoàn thiện thiết kế. Về sau, anh hy sinh trong một trận chiến đấu được khắc ghi vào lịch sử mà người đời nhớ mãi.
Vé vàng ×2,200
Khuôn Đúc ×5
Chủng Thạch ×3
Kim Thạch ×5
Khuôn Đúc Nặng ×20
Ám Thạch ×5
Chất Lỏng Điều Chỉnh Phân Vùng ×16
Viêm Thạch ×8
Tinh Chất