| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★ |
…Để tôi nói thẳng nhé. Đội của cậu thua Z7 trong bài tập chiến đấu chỉ vì cậu không tốt nghiệp trường quân sự, và Nhóc Dodge không phải là người huấn luyện của cậu sao?
Thôi đủ rồi, nhóc. Tôi đã đào tạo cả đống tân binh như cậu, chẳng còn nhớ nổi bao nhiêu kẻ tự kìm hãm mình chỉ vì suốt ngày than khóc về mấy bi kịch cá nhân.
Nhìn cái mặt cậu kìa! Cậu nghĩ tôi sẽ kể cho cậu một câu chuyện cảm động kiểu như "bằng cấp không quan trọng đâu"? HẢ? NHẦM TO! Tôi là huấn luyện viên của cậu, không phải nhà tâm lý rẻ tiền! Tôi không ở đây để vỗ về cho những thất bại học hành của cậu!
Đã nhắc đến bằng cấp thì phải nói thẳng – nó quan trọng đấy.
Nhưng nếu thiếu, vẫn có cách xoay sở.
Bằng chứng là cuối cùng tôi ngồi đây làm huấn luyện viên. Đoán xem tôi làm thế nào?
LẠI SAI NỐT! Tôi, Sato Kogo, cả đời chưa từng đọc một cuốn sách tử tế. Thực tế, tôi chỉ mới biết viết bằng tiếng Victoria nhờ mấy khóa học trên tàu Dijiang. Hồi bằng tuổi cậu, tôi chỉ là một gã đòi nợ sa cơ lỡ vận ở Neo Tsukushi.
Gì cơ? Cậu không biết "đòi nợ" nghĩa là gì à...? Thôi bỏ đi. Nói gọn lại: làm tay sai. Đó là công việc của tôi.
Tôi làm thế suốt ba, bốn năm. Hoặc là đánh người, hoặc là bị đánh. Miễn ai trả đủ tiền thì tôi chẳng quan tâm.
Hồi đó tôi mới ngoài hai mươi, và tôi nghĩ mình sẽ làm công việc đó đến hết đời... Nhưng rồi chuyện lớn ập đến.
Phải… tôi đã giẫm nhầm đuôi. Không phải mấy công ty an ninh hạng bét, mà là một ông trùm thực thụ.
Chính vì vậy mà tôi mới luôn dặn cậu phải chú ý đến xung quanh khi chiến đấu. Tôi thì học được bài học đó theo cách đau đớn nhất, ít ra cậu hãy nghe lấy.
Hôm ấy trời đẹp. Tôi đem hai chục anh em vây sòng bạc. Phía bên kia chỉ có tám mạng, tôi tưởng là dễ ăn.
Nhưng bọn đó đánh như thú điên. Một nửa anh em ngã xuống chỉ trong chớp mắt. Tôi bí thế nhưng không thể bỏ lại đồng bọn. Vậy là tôi nghĩ ra trò xoay vòng cửa quay...
Cách nào à? Đơn giản thôi, mở chốt an ninh, đẩy cho nó quay… Thế là hạ được hai đứa ngay. Một số anh em bắt đầu tiếp ứng, và chúng tôi dẹp được phần còn lại.
Nhưng tôi tính sót một chuyện. Cửa quay ở tầng dưới nối với cửa trên. Nghe thì chẳng có gì, cho đến khi ông trùm lại nổi hứng muốn xem trò vui. Đủ để nói thế này: cái đuôi của ông ta bị kẹt. Mà ông trùm lại là một Lupo – và cậu biết rồi đấy, động vào đuôi bọn họ thì chuyện gì xảy ra.
Sau đó thì sao à? Trời ạ, chẳng lẽ tôi còn phải kể rõ từng chi tiết sao? Tôi chạy trốn ra tiền tuyến trước khi họ nhét chân tôi vào bê tông! Tôi lê lết hai năm làm tài xế, bốn năm làm lao công, rồi ba năm săn tiền thưởng. Gan gần nát, nhưng vận may quay lại khi tôi tới Endfield – một khách hàng cũ viết thư giới thiệu cho tôi. Tạ ơn Big Gas vì chuyện đó.
Rồi, giờ đến lượt cậu. Nói tôi nghe xem cậu định làm gì để lần tới hạ được Z7?