| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★ |
Tôi biết ông là ai. Tôi biết ông đến từ đâu.
Ông từng là một trong số họ. Chắc chắn là thế. Tôi thấy ánh lửa rèn trong mắt ông. Ông từng canh lửa cho những lò luyện suốt nhiều năm.
Rồi ông đến phương Nam, bởi ông không thể đối mặt với cơn ác mộng mang tên Aggeloid thêm được nữa. Nhưng ông sợ bị mang tiếng là đào ngũ. Đó là lý do ông thay tên đổi họ, rồi gia nhập vào làm kỹ sư kho vũ khí với chúng tôi. Cuộc đời ông trở nên đơn giản và bình yên hơn ở Endfield. Ông giúp nhân viên Endfield sống sót trong những trận chiến. Họ biết ơn và tán dương những món vũ khí mà ông thiết kế. Tác phẩm của ông cân bằng, vận hành mượt mà. Thiết kế của ông thấm đẫm kinh nghiệm chiến đấu từ những năm tháng xưa. Ông đọc các nghiên cứu khoa học của Endfield và nghiền ngẫm chúng. Nếu Pháo đài có những công nghệ này, ông chắc sẽ ở yên nơi đó.
Dù người ta hay gọi ông là "ông già khó tính", cô bé ấy lại rất quý ông. Ông không ngớt chuyện để kể – những câu chuyện mà bố mẹ con bé chưa bao giờ kể. Câu chuyện về những anh hùng. Về cách sống của họ. Họ chiến đấu không màng ra sao, và cả những sự hy sinh mà chẳng ai nhớ nổi. Ông cũng học được đôi điều từ con bé, đúng không? Thiết kế liền mạch mà cô bé đề xuất… là điều hoàn toàn xa lạ ở nơi ông từng phục vụ.
Chính vì thế, ông đã chần chừ khi cô bé xin được học kiếm thuật từ ông. Lúc đầu, ông nghĩ đến những năm tháng tuổi trẻ xốc nổi. Kỹ năng kiếm thuật giúp con bé tự bảo vệ bản thân tốt hơn. Nhưng rồi ông đổi ý. Con bé có cả kho vũ khí của Endfield. Có cả bố mẹ nhất mực cưng chiều. Con bé đâu cần học thêm kiếm thuật. Rồi ông tự thuyết phục bản thân rằng con bé không cần học bất cứ điều gì từ một kẻ đào ngũ đã phản bội lời thề. Con đường cũ đã bị lãng quên từ lâu. Không ai đi tiếp đường đó nữa. Chẳng còn ai, và cũng chẳng cần ai.
Vậy nên ông nộp đơn xin chuyển công tác. Ông muốn rời khỏi kho vũ khí, ép mình trở lại chiến tuyến – chỉ vì ông tin rằng mình phải chịu dày vò từ tiền tuyến của Tập đoàn Endfield.
Đừng nhìn tôi như thể tôi là một Sarkaz Djall đọc được ý nghĩ người khác. Và không, tôi cũng chẳng dùng thiết bị nào cả.
Nhưng tôi có một lời nhắn dành cho ông: Giám Sát Viên Perlica sẽ không ngăn cản bất kỳ quyết định nào của ông, chỉ là hi vọng ông đừng làm cô bé ấy buồn.