| Loại vũ khí | Súng Lục |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
"Chúng ta là cái nêm bị đóng thẳng vào Talos-II." Mẹ luôn nói như vậy.
Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi mẹ tan ca trở về, bà luôn ôm tôi thật chặt bằng đôi tay rắn chắc của bà. Lần nào tôi cũng bảo mẹ đi thay đồ đi đã rồi hẵng ôm con. Bởi tôi không cảm nhận được cái ôm từ một người mẹ. Tôi có cảm giác mình bị nghiền nát bởi cả một cửa hàng cơ khí. Người tôi lúc nào cũng in hằn những dấu búa, kìm, mỏ lết... thậm chí cả một súng lục nặng nề đeo bên hông bà.
Rồi mẹ mua cho tôi đống đồ chơi ngu ngốc ấy. Mấy chiếc xe cần cẩu mini, máy khoan bánh xích, xe rác, máy nghiền, máy đóng cọc mà tôi đã thấy ngoài đời thật. Cả một đoàn máy móc khổng lồ hành quân về phía Bắc, mỗi ngày, mỗi năm trong suốt tuổi thơ tôi. Tôi không muốn một phiên bản đồ chơi nhỏ bé và giả tạo như thế.
Mẹ tôi cũng chẳng bao giờ xem thế giới này là "nhà". Bà lặp đi lặp lại rằng: "Talos-II quá nguy hiểm. Chúng ta không bao giờ thuộc về nơi này."
Tôi sinh ra và lớn lên ở Talos. Tôi chưa bao giờ hiểu nổi vì sao bà luôn than phiền như vậy. Thế nhưng, những lời nói đó giống như dấu hằn của những công cụ cơ khí trên cơ thể tôi, cũng in sâu vào trong tim tôi. Lúc đó tôi chưa từng hiểu "dấu hằn" nghĩa là gì.
Cho đến một ngày mẹ không trở về từ miền Bắc nữa. Chú Walther đưa tôi lại bộ đồng phục của mẹ. Bọn giặt ủi làm không sạch, trên cổ áo vẫn còn vệt máu sẫm màu. Tôi ôm chặt nó để cảm nhận độ nhám quen thuộc của vải và cái lạnh sắt thép từ công cụ của bà. Và rồi tôi tìm thấy súng lục đáng nguyền rủa ấy, thứ kim loại đã để lại bao vết đau hằn trên người tôi suốt những cái ôm ngày nhỏ. Phía dưới nòng súng có một vết móp mới.
Bà đã bắn hết đạn, rồi tạt thẳng khẩu súng vào đầu một con Aggeloi.
Tôi nhờ chú Walther đúc lại nòng súng và gắn thêm lưỡi cắt xích. Tôi cũng nhận vị trí công việc của mẹ, đúng lúc một đoàn xe nữa lại rầm rộ tiến về phương Bắc.
Bởi hiện tại, tôi là cái nêm cứng nhất từng được đóng vào Talos-II.