| Loại vũ khí | Súng Lục |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
"Làm bánh trung thu đi," tôi buột miệng nói.
Ethan sững người thấy rõ. Volkov đứng phía sau cậu ta, đặt chai rượu kohl xuống bàn, vỗ đùi đánh đét một cái rồi hét lên hưởng ứng: "Bánh trung thu! Các bạn tôi ơi! LÀM BÁNH TRUNG THU ĐI!"
Ethan cố phẩy tay xua đi cái mùi nồng nặc của rượu kohl trong không khí nhưng bất thành. Cậu ta quay sang chất vấn Volkov, bảo lão mô tả xem bánh trung thu là cái thứ gì để kiểm chứng xem đây là lời của lão hay lời của ma men. "Nó là... là một loại bánh! Đúng rồi! Syndikat Ursus kiêu hãnh cũng có bánh nhé! Chúng tôi làm ra loại bánh ngon nhất," Volkov lè nhè rồi nhìn sang tôi.
"Tôi chỉ đùa..."
"Chốt thế đi."
Ethan ủng hộ cái kế hoạch cợt nhả này trước khi tôi kịp nói hết câu. Cậu ta hiểu lịch sử và truyền thống Viêm Quốc còn rõ hơn cả một người Viêm Quốc thực thụ (là tôi). Lẽ ra cậu ta phải biết rằng còn một tháng rưỡi nữa mới đến Tết Trung Thu, và cái ý tưởng bánh trái đó chỉ là mấy lời vớ vẩn chết tiệt mà tôi thốt ra lúc không suy nghĩ. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu tại sao người đàn ông vốn luôn cố tỏ ra là một gã Columbia nghiêm nghị, sắt đá này lại chọn làm trò con bò cùng chúng tôi.
Bởi vì Cuộc Chiến Aggeloi đã kết thúc.
Cách đó không lâu, tin chiến thắng đã truyền đến trạm thông tin của chúng tôi — Endministrator cùng bốn mươi anh hùng đã xông vào Aurora, tiêu diệt kẻ địch, và giải phóng tất cả khỏi Cuộc Chiến Aggeloi. Lúc đầu chẳng ai tin, nhưng suốt mấy ngày sau đó, hầu như không còn bóng dáng chiếc Ankhor nào bay trên đầu, và trạm gác của chúng tôi cũng chẳng phải hứng chịu đợt càn quét nào của lũ Aggeloi nữa. Tất cả những điều đó khiến chúng tôi nhận ra rằng: chiến tranh có lẽ đã thực sự chấm dứt.
Đáng tiếc là, gạt bỏ cuộc chiến ra khỏi tâm trí còn khó hơn nhiều.
Ba người chúng tôi thích nghi rất tệ với cuộc sống hậu chiến. Tôi có thể ngồi thẫn thờ nhìn vào cái mỏm cụt từng là cánh tay mình suốt hàng giờ liền. Volkov thì đi ăn trộm chất chống đông vì lão không còn tiền mua rượu kohl. Còn Ethan... cậu ta cứ liên tục viết nhật ký. Tôi vô tình liếc thấy những gì cậu ta viết — những cái chết, đồng đội, quê nhà... một đống những câu văn dở dang chẳng để làm gì ngoài việc lấp đầy trang giấy. Thế nhưng, những dòng chữ gãy vụn đó lại xót xa đến tận cùng. Những năm tháng đó đã biến một thanh niên nhút nhát, non nớt thành một gã trung niên sống nhờ trợ cấp. Một kẻ sống sót may mắn, đúng vậy... nhưng cái giá phải trả? Tôi đã đánh mất những gì? Tôi cố nhớ lại những bậc thang đá dẫn lên ngôi nhà cũ ở Shangshu, công thức làm bánh trung thu mà ông bà tôi vẫn làm mỗi dịp rằm tháng Tám, người đồng đội đầu tiên ngã xuống bên cạnh mình... Tất cả chỉ là một mảnh ký ức mờ nhòe.
Tôi chợt cảm thấy ý tưởng làm bánh trung thu của mình thật lố bịch làm sao. Talos-II làm gì có mặt trăng. Cái "mặt trăng" đó thực chất là Talos-I. Các đồng nghiệp của tôi ở Cục Thiên Sư đã mang những ngày lễ của Võ Lăng đến Talos-II và cẩn thận điều chỉnh chúng cho khớp với hệ thống lịch vĩ đại. Để làm gì cơ chứ? Chúng ta chỉ có một mặt trăng giả trên bầu trời. Hai mươi bốn tiết khí truyền thống chẳng thể nào khớp nổi với thời tiết nơi đây... Cả nơi này đều là ngoại lai, và chúng tôi tồn tại như những bóng ma vất vưởng bị cắt đứt khỏi quê hương thực sự. Talos-II khiến chúng tôi khiếp sợ, gieo rắc vô số cơn ác mộng về những loài quái vật mới trồi lên từ biển cả hay sa xuống từ bầu trời đêm đầy sao. Tham vọng khai phá kiêu hãnh của chúng tôi đã bị nghiền nát thành tro bụi trong cuộc rút quân về phương Nam.
"Làm bánh trung thu đi," tôi cố chấp lặp lại.
Thế là Ethan chuẩn bị bột bằng loại bột mì ít gluten. Tôi nghiền nát mấy thanh năng lượng và thêm chocolate vào làm nhân. Còn Volkov... lão dùng Thuật Pháp để đóng băng nước làm khuôn. Sau hai giờ hì hục, chúng tôi tụm lại một chỗ, cố hết sức để nuốt trôi những viên bột màu nâu biến dạng, âm ấm và chẳng có chút vị ngọt nào. Volkov thề thốt rằng bánh trung thu của chúng tôi là hàng chuẩn. Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi quyết định để dành mấy lời chửi thề thô tục cho dịp khác. Hai tiếng nữa trôi qua và tôi tỉnh dậy trên tuyết. "Mặt trăng" hiện ra trước mắt tôi, và tôi đã được nếm trải tận mắt lý do tại sao người ta gọi dung dịch chống đông là "moonshine". Nhưng chính lúc đó, tôi cảm thấy cái khối Talos-I nhợt nhạt kia còn sáng hơn cả mặt trăng của Terra. Thật buồn là, ký ức của tôi về mặt trăng quê nhà cũng đã mờ mịt mất rồi.
"Có thật sự quan trọng không?" nàng tiên rượu chống đông thì thầm.
"Chắc là không," tôi đáp, "Chúng ta đã có một mặt trăng hoàn toàn mới ở vùng đất xa xôi này, và chúng ta đã cắm rễ ở đây rồi."
Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy cuộc chiến đã thực sự rời bỏ mình. Đúng, hành tinh này vẫn khiến tôi sợ hãi, nhưng một hạt giống hy vọng nhỏ nhoi đã nảy mầm. Tôi quay lại trạm gác để nghe Volkov và Ethan bàn tán về những tin tức mới nhất. Những cuộc xích mích nhỏ ở trại tị nạn và việc trao đổi quà cáp lễ tết ở các trạm gác khác... Chiến tranh đã ở phía sau, và thế giới rộng lớn của Talos-II đang chờ đợi. Một kỷ nguyên tái thiết và tương lai đang đến. Giờ đây tôi tin rằng, hy vọng đã quay trở lại với chúng ta.
— Trích đoạn nhật ký của một Thiên Sư vào đêm trước cuộc Chiến Tranh Nhục Nhã