| Loại vũ khí | Vũ Khí Cán Dài |
| Độ hiếm | ★★★★★ |
Anh đã từng tưởng tượng vô số lần về cuộc hội ngộ với Ludson Walker -
Có lẽ ông Walker sẽ được mời làm cố vấn quân sự cho một bộ phim chiến tranh ở Tân Wrankwood, vừa nhận được sự kính trọng vừa phải trả lời hàng loạt câu hỏi từ đoàn làm phim. Có lẽ ông sẽ xuất hiện trước thư viện Morospolis với tư cách đại diện cho Hội Lời Thề Thép, kể cho các tân binh Công Đoàn về cuộc đời của một kỵ sĩ Hội Lời Thề Thép. Có lẽ...
Rất nhiều khả năng, tất cả đều xứng đáng với người đồng đội của anh, "ngôi sao mới nổi" của Đoàn, một chiến binh lừng lẫy luôn xông pha nơi tiền tuyến. Nhưng cuộc hội ngộ thực sự thì hoàn toàn ngược lại -
Anh nhìn thấy một người đàn ông giống hệt Ludson trên chuyến xe khách đi La Fantoma. "Ludson" đeo trên lưng một cây guitar điện. Ông ta thở dài khi nhìn tấm poster của Lễ Hội Hắc Thạch như thể gặp phải rắc rối to tát. Có lẽ ông ta đọc nhầm lịch xe.
Để chắc chắn rằng mình chỉ "nhìn nhầm người thành đồng đội cũ", anh tiến đến gần, giơ tay chào theo nghi thức chuẩn, hy vọng sẽ nhận lại câu "quái gì thế" hoặc "đồ điên rồ chết tiệt" từ người đàn ông ấy. Nhưng hy vọng ấy nhanh chóng tan biến khi gương mặt người kia bừng sáng kinh ngạc, reo to tên anh.
"Bucky?! Là cậu sao?!"
Người đàn ông trung niên ấy... chính là Ludson thật. Anh thầm đếm trong đầu số người trên khắp Talos-II từng gọi mình là "Bucky". Con số đó không quá năm.
"Trời đất, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ...?" Ludson ra vẻ nghiêm túc tính toán, rồi thở dài khi chạm đến con số cuối: "Ugh... Gần hai mươi năm! Thời gian đúng là trôi nhanh thật..."
Bucky gật đầu. Trước khi anh kịp nghĩ ra câu đáp, Ludson đã tiếp lời, giọng đầy hoài niệm.
"Cậu chính là người trong đơn vị của bọn mình lúc nào cũng nói đến chuyện xin giải ngũ... Tôi còn đánh cược với Vincent và đám bạn xem cậu có phải người đầu tiên thu dọn đồ rồi chuồn về hay không.
Và tôi đã thua trắng! Vincent, cái gã đáng thương đó, mới là kẻ bỏ cuộc đầu tiên. Hắn..."
"Cái gì...? TẠI SAO?" Bucky không kìm được ngắt lời. "Tôi nhớ Vincent lúc nào cũng thề rằng chỉ chết trên chiến trường, chưa bao giờ nói đến chuyện rời đi cơ mà?"
- Ngay cả những anh hùng và lão luyện dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không thể đi đến cuối cùng.
- Ludson bỗng im lặng, nụ cười trên mặt đông cứng lại. Người đàn ông trung niên siết chặt tờ poster lễ hội nhạc trong tay, chỉ tiếp tục nói sau một khoảng ngập ngừng.
"Tôi không ngờ cậu lại là người đầu tiên hỏi tôi câu đó... Ngay cả Castellan cũng im lặng khi tôi nộp đơn xin giải ngũ.
"Nhưng nếu cậu thật sự muốn nghe một lời giải thích - thì tôi chỉ có thể nói rằng... tôi bắt đầu thấy sợ.
Tôi bắt đầu sợ những chuyến trinh sát ở vùng cấm ngoài Aurora. Đám bugger cứ ngày một đông và ngày một cứng rắn hơn khiến tôi phát hoảng... Tôi không còn muốn đối mặt với chúng nữa...
Tôi cảm nhận rõ... cảm nhận thấy đức tính "dũng khí" đang rời bỏ cơ thể mình, và tôi chẳng tìm được cách nào giữ nó lại. Sẽ đến một ngày tôi yếu đến mức không còn bám víu được nữa.
"Và bởi tôi đã không còn đủ gan lỳ, không còn giữ nổi sự quả cảm, tôi chọn cách nói lời tạm biệt trong danh dự. Giải ngũ tự nguyện là con đường của tôi... Tôi không muốn một ngày tỉnh dậy, run rẩy như kẻ đào ngũ vô dụng, tè dầm trong hang đá sau khi chạy trốn khỏi một con bugger đá mà mình không thể hạ."
"...Nhưng mà sao ông lại mang theo guitar điện thế kia?"
Nghe câu hỏi đó, Ludson Walker, nay đã bốn mươi sáu tuổi, nở nụ cười rạng rỡ quen thuộc như hai mươi năm trước.
"Cái này à? À, một thứ vũ khí tuyệt vời mà tôi phát hiện ra mình khá hợp.
"Nó vẫn còn trục trặc đôi chút, nhưng nó hoạt động được cho tôi và cho đồng đội...
"Đồ chơi này cùng ban nhạc của tôi đều khá dễ chịu. Khi tôi không phải tay guitar của một ban heavy metal hạng ba mà cậu chắc chưa bao giờ nghe tên, tôi vẫn đang nghĩ xem dây đàn nào có thể dùng để siết cổ một con buggerloid và vặn gãy cái đầu khốn kiếp của nó."