| Loại vũ khí | Vũ Khí Cán Dài |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
Tổ tiên tôi là một người uyên bác sống tại Shangshu. Trong một chuyến hành trình, ông gặp phải cơn mưa lớn và phải trú dưới một vách núi. Ông nhóm lửa từ cỏ khô, định chợp mắt thì bỗng thấy một người lạ mặc y phục đen tuyền xuất hiện. Thực thể ấy không có mắt cũng chẳng có miệng, và một cánh tay gắn liền vào ngọn núi. Tổ tiên tôi bèn hỏi thực thể xa lạ ấy: "Thưa ngài, vì sao cánh tay ngài lại dính liền vào đá núi?"
Thực thể xa lạ trả lời:
"Ta từng sống ở Baizao. Một đêm, ta mơ thấy một sinh linh nhỏ bé mặc áo vàng đứng giữa lòng bàn tay ta và hỏi ta về giá trị của sinh mệnh con người. 'Nó nặng hơn những rặng núi.'
"Sinh linh ấy mỉm cười và đáp: 'Ta là Vua của Vương Quốc Trong Lòng Bàn Tay.' Rồi nó biến mất, không bao giờ quay lại. Ta không muốn làm tổn hại đến vương quốc nhỏ bé ấy, nên đã đặt tay xuống nơi này và không di chuyển suốt trăm năm. Qua thời gian, một ngọn núi vĩ đại mọc lên từ lòng bàn tay ta. Chính là thứ ngươi đang nhìn thấy."
Tổ tiên tôi ngỡ ngàng, bèn hỏi tiếp: "Ngài là một linh hồn nhân hậu có trái tim cảm thông. Nhưng vì sao lại chịu để mình bị trói buộc lâu đến thế? Mối bận tâm của ngài là chân thành và đúng đắn, nhưng cớ gì không chặt bỏ cánh tay để được tự do?"
Thực thể xa lạ trầm ngâm: "Ta không rõ điều gì nặng hơn nữa – Vương Quốc Trong Lòng Bàn Tay, hay chính Lòng Bàn Tay này. Có lẽ, nếu ta tìm được câu trả lời, ta sẽ có thể chịu được sức nặng của ngọn núi này và cùng nó rong ruổi khắp nơi."
Thực thể ấy nói tiếp: "Giờ thì hãy để ta yên, và ngươi cũng sẽ được yên." Và thế là tổ tiên tôi chìm vào giấc ngủ. Khi bình minh ló dạng, thực thể xa lạ ấy đã biến mất.
Tôi cũng từng nghe về một loại thảo dược có tên là Cỏ Chân Hoàng. Cỏ này hơi độc, khi đốt sẽ tạo ra khói ảo giác. Biết đâu... tổ tiên tôi chỉ hít phải quá nhiều khói mà thôi!