| Loại vũ khí | Đơn Vị Thuật Pháp |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
Mới hai ngày trước, khi tôi đang ngoài skavenjin, tôi gặp người phụ nữ Perro kỳ lạ.
Cô ấy mặc một bộ trang phục kỳ quặc, nhìn không giống ai trong số những người ở Hanna-Beet đã chăm sóc chúng tôi. Cô ấy cũng kéo theo một thứ gì đó một đống đổ nát gì đó.
Cô ấy gọi nó là "mô-tơ". Nói rằng những lũ bọ đá đã làm hỏng nó. Cô ấy hỏi mượn Quái Thú Chở Hàng của tôi.
Tôi không muốn.
Tôi hỏi cô ấy là ai, cô ấy nói với tôi rằng cô là một "Liên Lạc Viên".
Liên Lạc Viên? Chưa từng nghe tên đó trước đây.
Sau đó cô ấy giải thích rằng từ lâu lắm rồi, khi cổng vũ trụ lớn vẫn còn tồn tại, những Liên Lạc Viên đã sử dụng cổng đó để mang đồ từ Terra đến Talos-II, và rồi mang đồ khác từ Terra lại về Talos-II. Cô ấy nói đó là một cuộc trao đổi của sự khao khát và gắn kết.
Nhưng bố tôi nói rằng cổng vũ trụ đã biến mất. Và Terra cũng vậy.
Cô ấy trả lời rằng sau khi lũ buggerloid biến mất, mọi người mất niềm tin vào nhau, chiến tranh nổ ra và người ta dựng lên các bức tường ngăn cách xung quanh họ. Giống như Quái Thú Cát nhỏ gần đó chui vào cát và không xuất hiện trở lại.
Chiến tranh?
Cô ấy nói rằng mọi người đã chiến đấu với những kẻ thù và với nhau. Cô ấy nói rằng tôi và cha sống trong một ngôi làng vùng hoang dã vì dân nơi đây muốn xa lánh chiến tranh.
Dù sao tôi cũng không muốn cho cô ấy mượn Quái Thú Chở Hàng của tôi.
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và trở nên rất nghiêm túc.
Cô ấy nói rằng mình cần Quái Thú Chở Hàng của tôi để có thể đi báo cho những người khác rằng chiến tranh đã kết thúc.
Cô ấy nói chúng ta đã mất liên kết với Terra nhưng những Liên Lạc Viên như cô ấy sẽ cố gắng tập hợp mọi người trên Talos-II lại và cùng dựng xây niềm tin chứ không phải những bức tường.
Cô ấy nhận mình là Liên Lạc Viên đầu tiên sau chiến tranh và cô ấy có một lá thư hòa bình cho một người tên là Endd-Fyodd.
Nhưng tôi vẫn không muốn cho cô ấy mượn Quái Thú Chở Hàng của mình.
Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng với tôi, một quả cầu kim loại lơ lửng gần cô ấy.
Cô ấy nói rằng nó rất đắt, gần đáng giá bằng bức thư của cô ấy. Rồi bảo tôi có thể giữ quả cầu này làm vật thế chấp cho đến khi cô quay lại với Quái Thú Chở Hàng của tôi.
Đúng vậy, những đồ bay được thường rất đắt.
Nên tôi đã đồng ý và cho mượn Quái Thú Chở Hàng của mình. Tôi cho cô ấy biết tên của mình và chỉ cho cô ấy đường đến ngôi làng.
......
Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, có người nói với tôi rằng Quái Thú Chở Hàng của tôi đang được buộc ngoài ngôi làng. Có một gói hàng trong túi và một bức thư có tên tôi trên đó.
Hóa ra đó là từ cô gái Liên Lạc Viên.
Cô ấy viết trong thư rằng tôi được giữ "khoản thế chấp" coi như là lòng biết ơn của cô ấy. Cô ấy cũng cảm ơn tôi và Quái Thú Chở Hàng của tôi vì đã giúp cô ấy đến gần với đích đến của mình.
Cô ấy nói rằng Thời Đại Của Những Liên Lạc Viên đang đến! Tôi nghĩ cô ấy rất vui khi viết điều đó.
Gói hàng này chứa "máy phát tín hiệu" cùng với một vài hướng dẫn. Bây giờ, mọi người trong ngôi làng có thể sử dụng "máy phát" này và gọi cho những Liên Lạc Viên ở gần đó. Tôi nên viết cho ai? Và tôi nên gửi lá thư của mình đến đâu? Tôi chưa từng rời khỏi làng của mình. Có lẽ tôi nên viết thư cô gái Liên Lạc Viên ấy.