| Loại vũ khí | Đại Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★ |
Không phải trái tim của ai tôi cũng có thể chạm tới, nhưng tôi đã thấu hiểu lòng mình như đọc một quyển sách.
Trong khoảnh khắc này, tâm trí tôi chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi. Trạm nghiên cứu khoa học của chúng tôi, "đài quan sát" mà chúng tôi xây dựng để đối phó với Khe Nứt Cực Lớn, giờ đây đã bị nhấn chìm bởi Nhiễm Khuẩn, và nỗi tuyệt vọng cũng đang xâm chiếm tâm trí tôi. Liệu Xiranite có thể thành công? Liệu tất cả những gì chúng tôi làm có hoàn toàn vô nghĩa? Æther khiến chúng ta nhận ra sự nhỏ bé của mình. Nó sẽ nuốt chửng Võ Lăng và mọi thứ tồn tại. Làm sao chúng ta có thể đối đầu với một hiện tượng thiên văn khủng khiếp như vậy?
...
Một con kênh phải được xây dựng. Mặc dù việc cứu hộ nạn nhân tại hiện trường thảm họa là điều quan trọng nhất lúc này, nhưng việc xây dựng con kênh này cũng không kém phần thiết yếu. Nó sẽ ngăn chặn Triều Nhiễm Khuẩn thấm vào đất, bảo vệ các tầng nước ngầm khỏi ô nhiễm. Nhưng cuối cùng, tất cả cũng chỉ là vô ích. Nó chỉ làm chậm lại cái chết không thể tránh khỏi của mọi sinh vật trên mảnh đất này.
...
Bàn tay tôi đầy vết phồng rộp. Mặc dù tôi chỉ là một công nhân tại xưởng sản xuất với kiến thức bằng không về xây dựng, nhưng tôi vẫn được phân vào đội xây dựng này. Chúng tôi phải chiến đấu với thảm họa cho đến khi đội tiếp viện từ Tổng Bộ đến.
...
Tôi bị một vết cắt ở tay. Tôi đào lên một con dao gãy từ công trường kênh. Nó đã bị chôn vùi ở đây bao lâu rồi? Một thế kỷ? Thề có Talos, nhìn tay tôi này! Vinh quang và hy sinh cái quái gì! Tại sao tôi vẫn còn sống? Tại sao tôi lại muốn sống? Tại sao tôi phải sống? TẠI SAO?
...
Địa ngục trần gian. Ngày mai tôi sẽ tự kết thúc cuộc đời mình.
...
Tôi chọn đêm. Tại công trường xây dựng. Một nơi lý tưởng. Mưa xối xả thấm đẫm mọi thứ vào bùn lầy. Những kẻ thất bại như chúng tôi đáng phải chết và bị chôn vùi trong bùn.
Những dòng nước cuồn cuộn đã cuốn trôi phần chưa hoàn thành của con kênh. Tôi nhìn thấy một tia sáng kim loại trong lớp bùn mới vỡ ra. Không hiểu sao tôi lại đi về phía đó và dùng tay không xúc đất ra. Tôi đào lên vật gì đó bị chôn vùi - một chiếc van đã rỉ sét.
Chỉ vậy thôi.
Công việc của chúng tôi chỉ là một công việc vội vàng, không có bản đồ cơ sở hạ tầng hay kiểm tra xác minh. Và rồi, thật kỳ lạ, chúng tôi lại hoàn thành con kênh mà những người tiền nhiệm không thể làm xong.
Nhìn chiếc van han rỉ sét ấy, tôi bỗng thấy một điều gì đó thay đổi trong mình. Đó là ý chí của cha tôi, bức tranh của mẹ tôi, những bông hoa giấy dâng lên mộ ông bà tôi...
...và chính tôi. Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong nước bùn.
Vậy là hết.
Có những người luôn khao khát sống sót, và cũng có những người luôn sống sót.
Trời đất không vô hạn. Sợ hãi có thể tan biến hoàn toàn.
Và từ đó, tôi không còn nghĩ về cái chết nữa.
Tôi chỉ đón nhận sự sống và sự kiên trì, chu kỳ bất tận đã tồn tại suốt hàng triệu năm.